Đọc sách: Marion và vấn đề của chúng ta

0
11
Thông tin về sách trong bài viết
Tên Sách: Marion, Mãi Mãi Tuổi 13
Tác Giả: Nora Fraisse

Marion được xem là tự truyện của người mẹ Nora Fraisse viết về cái chết của con gái mình, là nạn nhân của bạo lực học đường.

Marion đã dùng khăn quàng tự vẫn…Nhưng điều khiến cha mẹ Marion phẫn nộ sau cái chết của con, chính là sự tàn nhẫn đến từ việc sợ hãi bị liên luỵ của hiệu trưởng trường Marion học. Sau đó là việc thờ ơ của cộng đồng, cả nhà chức trách.

Marion là một cô bé được mẹ miêu tả là thông minh, xinh xắn và có đầy đủ phẩm chất của một đứa trẻ ham học, thích làm việc thiện giúp đỡ mọi người. Tuy nhiên, năm 13 tuổi với nhiều xáo trộn về tâm sinh lý (có bạn trai, cơ thể đã trưởng thành…), Marion lại vô tình trở thành chủ đề cho bạn bè và một nhóm bạn xấu cố tình hãm hại cô bằng cách chặn cửa phòng thay đồ, dùng compa đâm vào đùi và chế giễu, mạt sát cô là “con điếm”… Marion bị sỉ nhục ở trường, về nhà, cô giấu cha mẹ khi mở facebook cá nhân, tiếp tục bị công kích trên mạng xã hội.Marion rút vào vỏ bọc. Mặc dù cô có người mẹ rất yêu thương và chăm sóc, nhưng ở lứa tuổi của Marion, đôi khi sự kỳ vọng về học tập và sự cấm đoán sử dụng mạng xã hội, cũng như không đồng ý cổ xuý cho vẻ bề ngoài của cha mẹ, đã đẩy cô rời xa… Cho đến một ngày, mẹ Nora về nhà và cảnh tượng hãi hùng trước mắt bà: Marion đã dùng khăn quàng tự vẫn, bên cạnh cô là cái điện thoại cũng bị treo lên, siết chặt, để không còn tiếng điện thoại quấy rối và đe doạ của chúng bạn khiến cô chọn việc tự sát.

Nhưng điều khiến cha mẹ Marion phẫn nộ sau cái chết của con, chính là sự tàn nhẫn đến từ việc sợ hãi bị liên luỵ của hiệu trưởng trường Marion học. Sau đó là việc thờ ơ của cộng đồng, cả nhà chức trách.Bà Nora cho rằng, Marion tự vẫn là hiện trạng đáng buồn của xã hội Pháp trong giai đoạn mà các giá trị về quyền trẻ em, quyền con người bị bỏ lơ.Thậm chí ngay cả hiệp hội bảo vệ phụ nữ và trẻ em cũng không đánh giá bạo lực học đường là việc nghiêm trọng. Bà Nora viết: “Khi mẹ đi làm, nếu mẹ nói một nữ đồng nghiệp là “con điếm” trong cuộc họp, ban lãnh đạo sẽ triệu tập mẹ ngay và nhận thẻ phạt. Trong khi đó, một đứa trẻ yếu ớt, người ta lại tước phần cứu trợ dành cho nó”.

Đó cũng là điều xảy ra hàng ngày trong xã hội của chúng ta.Cha mẹ gọi bạo lực học đường là “trò trẻ con”. “Trẻ con đánh nhau là chuyện bình thường”, “chúng là trẻ con mà, chúng nói tầm bậy tầm bạ cho vui thôi mà”, “Trẻ con mà, chấp làm gì”… Thậm chí một đứa con gái tuổi dậy thì về kể cho cha mẹ chuyện bị bọn con trai dòm ngó khi thay đồ vì cái cửa toilet bị hư. Thay vì chúng ta chỉ nói: “Con phải cẩn thận hơn”, lẽ ra cha mẹ phải lên trường phản ánh với ban giám hiệu.

Với tình yêu con vô hạn, bà Nora đã lên tiếng ở bất kỳ đâu về câu chuyện của con gái mình. Bà vạch rõ sự vô cảm của xã hội: “Dẫu không muốn, con đã đóng vai của kẻ giơ đầu chịu báng. Do mất phương hướng, do bị cản trở, do bị cấm đoán, người ta sẽ ném đá đến chết kẻ khác họ, quá đẹp hoặc quá xấu, quá thông minh hoặc quá ngây thơ, quá gầy, quá lớn hoặc quá bé hay có màu da khác họ”.

Cuốn sách này rất cần cho các bậc cha mẹ, thầy cô, và cả những đứa trẻ mới lớn. Nó cho thấy mặt trái của học đường, một xã hội thu nhỏ mà lứa tuổi phổ thông cơ sở dễ rơi vào những cảm xúc tiêu cực khi bị bạo lực về tinh thần cũng như thể xác. Bà Nora viết: “Chúng ta không nên bỏ mặc lũ trẻ cô độc khi đối diện với bọn quấy rối, đối diện với sự hèn hạ của đám bạn cùng lớp. Không nên đợi đến khi có cái chết xảy ra rồi mới nhúc nhích”.

Để trẻ em được sống chung với tuổi thần tiên, cần có cả cộng đồng chung tay xây đắp. Đừng bỏ mặc con mình cho nhà trường và xã hội.

Thái Thảo (theo TGTT)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here

1 × 1 =