Sách hay: Tự Truyện Helen Keller – Câu Chuyện Đời Tôi

0
8
Thông tin về sách trong bài viết
Tên Sách: Tự Truyện Helen Keller - Câu Chuyện Đời Tôi
Tác Giả: Helen Keller

Lời giới thiệu sách của dịch giả Nguyễn Thành Nhân

Trong quá trình đi tìm những tác phẩm hay, giá trị, hết bản quyền và chưa có bản dịch tiếng Việt – những tiêu chí mà tôi đặt ra để cố góp một phần rất nhỏ bé của mình vào những cống hiến lớn lao khác cho nhân loại của bao người: truyền bá càng rộng rãi càng tốt những giá trị nhân văn cao quý của loài người; ít ra là tới những người dân Việt, những đồng bào yêu quý của tôi – tôi lại tình cờ bắt gặp một tác phẩm tưởng đã chìm vào lớp bụi lãng quên, nhưng khi đọc qua vài chương, tôi mới giật mình nhận ra kiến thức mình còn quá nhiều lỗ hổng. Helen Keller là một con người vĩ đại, càng vĩ đại hơn nữa khi bà là một phụ nữ, bị mù và điếc khi mới mười chín tháng tuổi, nhưng bà đã thực hiện được những điều vô cùng kỳ diệu và cao quý. Vậy mà mãi đến bây giờ tôi mới biết về bà!

Helen Keller  đã làm được điều gì? Trước hết bà đã học, tất nhiên, với sự giúp đỡ tận tình của một cô giáo người Ái Nhĩ Lan chuyên về giáo dục trẻ bị điếc. Và từ chỗ không thể nghe thấy gì, không thể nhìn thấy gì, xung quanh là thinh lặng tuyệt đối, là bóng đêm vĩnh cửu, bà đã học để đọc được, viết được, và cuối cùng nói được, với một tinh thần kiên trì cứng rắn hơn sắt thép. Và sau khi học xong, bà đem những kiến thức quý báu đã thủ đắc được sau bao lao tâm khổ tứ, bao gian nan tưởng không thể vượt qua, của mình để cống hiến cho nhân loại.

Bà đã làm được những gì? Xin lặp lại câu hỏi.

Dưới đây là những trích dẫn trực tiếp từ Từ điển Bách khoa online Wikipedia tiếng Việt:

(Nguồn: http://vi.wikipedia.org/wiki/Helen_Keller):

“Helen Adams Keller (27 tháng 6 năm 1880 – 1 tháng 6 năm 1968) là nữ nhà văn, nhà hoạt động xã hội, diễn giả người Mỹ. Bà là người khiếm thị, khiếm thính đầu tiên của nước Mỹ giành học vị Cử nhân Nghệ thuật.” (Theo tôi, các soạn giả phần này nên chữa lại: “là người đầu tiên trên thế giới…..” vì đó là sự thật và sự thật này chính xác hơn.)

“Năm Keller 8 tuổi, cô Anne đưa bà tới học tại trường Perkins, nơi có các loại sách chữ nổi và các trẻ em bị mù-điếc khác. Chẳng bao lâu, Keller đã bộc lộ rõ tài năng vượt trội về các môn toánđịa lýsinh học, tập đọc; em còn học cả bơi, chèo thuyền, cưỡi ngựa, đi xe. Sau đó Keller vào học trường nữ học tiểu bang Massachusetts, cô giáo Anne luôn luôn ở bên cạnh Keller để viết lại nội dung bài giảng vào lòng bàn tay Keller. Năm 1900 Keller thi đậu vào trường Radcliffe College, học tài liệu chữ nổi dành cho người mù. Cô kiên trì học tới mức khi nào đầu ngón tay rớm máu mới chịu dừng. Đến năm 1904 Keller tốt nghiệp và trở thành người mù-điếc đầu tiên được tốt nghiệp đại học.”

“Hai năm sau ngày tốt nghiệp, Keller được vinh dự bầu vào chức chủ tịch hội người mù tiểu bang Massachusetts, bắt tay vào công việc xã hội cụ thể phục vụ cho cộng đồng người mù. Keller đón tiếp rất nhiều người mù, trả lời nhiều thư từ và đi thuyết giảng lưu động tại 39 nước trên thế giới. Cô không quản ngại vất vả, cống hiến hết sức mình cho chương trình giáo dục và chữa trị cho người mù. Năm 1920 với sự phấn đấu không mệt mỏi, Keller đã thành lập được tổ chức quần chúng trên phạm vi toàn quốc của Hội người mù toàn nước Mỹ. Tổ chức này vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay.

“Keller trở thành một biểu tượng của tinh thần tự lực phi thường khi suốt đời sống trong thế giới không ánh sáng, không âm thanh nhưng vẫn cống hiến hết sức lực nhằm đem niềm vui đến với người tàn tật, có cùng hoàn cảnh như mình. Cô đã được gặp nhiều tổng thống Mỹ như Grover ClevelandBenjamin HarrisonWilliam McKinleyTheodore RooseveltWilliam Howard TaftFranklin D. RooseveltJohn F. Kennedy… Cô cũng trở thành bạn của những con người nổi tiếng như Alexander Graham BellCharlie ChaplinMark Twain.”

“Bà bắt đầu tham gia phong trào xã hội tại nước Mỹ. Keller gia nhập Đảng Xã hội Hoa Kỳ, và về sau bỏ đảng đó để gia nhập Industrial Workers of the World (Công nhân kỹ nghệ của Thế giới).”

“Năm 1902, khi đang học năm thứ 2, dưới sự giúp đỡ của Anne và một số nhà phê bình văn học, Keller đã hoàn thành tác phẩm đầu tay mang tựa đề The Story of My Life, được xuất bản năm 1903. Tác phẩm theo thể loại tự truyện, bút pháp súc tích chân thật khiến người đọc xôn xao.

Đến năm 1960, bà cho ra mắt một cuốn sách, Light in My Darkness, trong đó bà lên tiếng bênh vực những lời giáo huấn của nhà khoa họctriết gia người Thụy Điển Emanuel Swedenborg.

Tổng cộng, Helen Keller đã viết được 12 cuốn sách và nhiều bài báo khác nữa.”

Xin nói thêm, tổ chức do Helen Keller sáng lập đã phát triển thành tổ chức hỗ trợ người mù toàn thế giới Helen Keller International (HKI, hiện có 22 quốc gia thành viên, và Việt Nam cũng là một thành viên của tổ chức này.).

Không thể nói gì nhiều hơn nữa về Helen Keller. Đã có quá nhiều người nói về bà. (Đó là những gì tôi biết sau khi tìm được quyển hồi ký của bà và đã đọc qua, rồi tìm hiểu thêm về bà trên mạng.) Chỉ riêng nhận xét này của nhà văn Mark Twain cũng đủ soi sáng tư cách vĩ đại và cao quý của bà:

“Hai nhân vật thú vị nhất của thế kỷ mười chín là Helen Keller và Napoleon Bonaparte.”

(The New York Sun, April 10, 1903, trang 9)

Dĩ nhiên đó là ý kiến riêng của nhà văn lớn này, và dĩ nhiên nó không hề vô căn cứ, nhưng tôi vẫn cho rằng đặt Napoleon Bonaparte bên cạnh Helen Keller là một việc làm hơi kỳ cục!

Cuối cùng, rất mong bạn đọc tìm được niềm đồng cảm và sự ngưỡng mộ sâu xa đối với Helen Keller vốn đã tràn ngập lòng tôi trong lúc tôi đọc và dịch quyển sách này.

Sài Gòn, tháng 11/2013

Nguyễn Thành Nhân

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here

3 × two =