28.9 C
hanoi
Thứ Ba, Tháng Tám 21, 2018
Trang chủ Tác giả-Tác phẩm Chuyện văn nghệ BÙI GIÁNG- Cõi thơ lồng lộng bóng hồng nhan của Bùi Giáng...

BÙI GIÁNG- Cõi thơ lồng lộng bóng hồng nhan của Bùi Giáng (Kì 6)

0
462

Kỳ 6- Cõi thơ lồng lộng bóng hồng nhan của Bùi Giáng

Đăng Bởi  – 
nha tho Bui Giang, nhac si Trinh Cong Son, nha tho Tu Ke Tuong

Một hôm Bùi Giáng xách về nhà Nguyễn Thùy một con mèo chết, trịnh trọng treo xác con mèo lên sợi dây kẽm phơi quần áo sau nhà Nguyễn Thùy không biết để làm gì. Vài ngày sau xác con mèo thối rửa, bốc mùi hôi thối “kinh thiên động địa” cả xóm không ai chịu nổi, Nguyễn Thùy năn nỉ Bùi Giáng quăng xác con mèo đi cho rảnh nợ, khỏi bị hàng xóm chửi nhưng Bùi Giáng cương quyết không chịu.

Dưới mắt Bùi Giáng các cô gái đẹp đều là “Bồ Tát”
 

Nguyễn Thùy đành đợi lúc Bùi Giáng ra khỏi nhà lén quăng xác con mèo, tưởng đâu lúc về Bùi Giáng sẽ nổi cơn tam bành, nhưng thật bất ngờ, Bùi Giáng chỉ lắc đầu rồi hồn nhiên khen Nguyễn Thùy: “ Chú mày làm tốt lắm”, khiến Nguyễn Thùy chẳng biết tánh ý Bùi Giáng ra sao mà lường.
 

Từ năm 1975 trở về sau Bùi Giáng ít viết, nếu hôm nào không “thiền hành”, lang thang ngao du khắp chốn thì ngồi chơi  dưới chân cầu thang chung cư Minh Mạng cùng mấy con chó nhỏ thả ra trong túi vải.  Và khi “điên điên” ông lại ra đi, những lúc như thế Bùi Giáng lại rất vui, rất thích thú bước vào “cõi điên” của mình. Trong “cõi điên” của Bùi Giáng lại là một “cõi thơ” lồng lộng bóng hồng nhan rất đặc trưng kiểu Bùi Giáng.
 

Điều đặc biệt là, những khi không được “điên điên”, Bùi Giáng thường nằm mẹp ở nhà, chẳng mở miệng nửa lời, ông nằm liệt trên sàn nhà mấy ngày liền như một cái xác chết. Nhưng rồi một hôm nào đó bất ngờ Bùi Giáng bật dậy, bắt đầu lại cuộc “thiền hành” thì ông như một người khác, nhảy múa, chọc ghẹo người qua đường, nhất là các cô gái khiến họ sợ phát khiếp. Nguyễn Thùy lại là người phải đi theo Bùi Giáng để “đỡ đòn”, năn nỉ không cho người ta đánh ông khi bị ông chọc ghẹo.
 

Nhiều khi Nguyễn Thùy bị Bùi Giáng chửi bới thậm tệ, bắt anh phải quỳ lạy những cô gái bán thuốc lá mà ông gọi là thánh nữ, tiên nương, Bồ Tát. Bùi Giáng còn thuyết phục Nguyễn Thùy bỏ dạy, bỏ hết công việc, bỏ cả gia đình để theo ông, đi vào “cõi điên” như ông mới có hạnh phúc, mới được thỏa chí bình sinh, mới thỏa sức vui đùa.
 

Hồi Nguyễn Thùy có cô người yêu tên Thanh Vân là sinh viên Đại học Sư phạm ban Anh văn rất quý trọng Bùi Giáng, cô này thường đi theo Bùi Giáng uống cà phê, quàng vai ông như một người bạn nhỏ thân thiết khiến Bùi Giáng rất vui. Năm 1976, cô Thanh Vân đang học năm cuối Đại học Vạn Hạnh, Bùi Giáng thường đến cổng trường đứng dưới đường gọi với lên: “Bồ Tát Thanh Vân ơi bỏ học xuống đây đi uống cà phê với tôi vui hơn, mấy ông giào sư rởm ấy mà dạy cô sao được, cô phải dạy lại mấy ổng đó chứ. Xuống đi uống cà phê với tôi, không có cô tôi uống cà phê một mình buồn lắm”.
 

Một thi sĩ phiêu bồng của thế gian luôn ca tụng cái đẹp
 

Một buổi tối Nguyễn Thùy đi dạy học, cô Thanh Vân đến chơi, lúc này chỉ có Bùi Giáng ở nhà, Bùi Giáng đưa mấy bài thơ tiếng Anh cho cô Thanh Vân dịch, xem xong bản dịch, Bùi Giáng khen ngợi cô Thanh Vân thông minh, dịch thơ rất tài tình rồi ông ngồi xuống bảo cô đặt chân lên đầu mình để tỏ ý cảm phục. Tất nhiên cô không dám, Bùi Giáng liền nâng chân cô Thanh Vân tự đặt lên đầu và lảm nhảm những lời rất khó hiểu. Về sau, bỗng có hai cô gái xách quần áo tới nhà Nguyễn Thùy trú ngụ, một cô dạy cấp 3, cô kia là sinh viên tên Hà.
 

Một hôm Bùi Giáng tới trong bộ đồ “cái bang” lưu niên khiến hai cô gái lạ hoảng vía, nhưng Bùi Giáng chỉ “điên điên” chứ không chọc phá nên hai cô yên tâm và khi biết ông “cái bang” này là nhà thơ Bùi Giáng mà hai cô nghe tiếng đã lâu nên hết sợ và đem lòng cảm mến. Cô Hà biết ngâm thơ, giọng ngâm rất truyền cảm mà còn chịu khó theo Bùi Giáng “thiền hành” và thường đi uống cà phê với Bùi Giáng nên ông rất vui, rất hạnh phúc. Và với cô gái nào Bùi Giáng cảm mến ông thường gọi là tiên nữ, hay Bồ Tát. Cô Hà cũng được ông gọi là tiên nữ.
 

Thật vậy, Bùi Giáng đã vượt qua ngưỡng của một nhà thơ như tên thế gian thường gọi một người làm thơ, mà ông chính là một thi sĩ theo nghĩa phiêu bồng của từ này. Viết về Bùi Giáng thì người trong giới văn nghệ cũng như người ngoài văn nghệ đã viết nhiều và hình như khi viết về ông thì không có điểm dừng, bởi lẽ chuyện về Bùi Tiên Sinh thì… mênh mông, bắt gặp bất cứ chỗ nào có hình bóng, râu tóc, mặt mũi, bộ “thời trang” rất Bùi Tiên Sinh đang ngao du giữa đời, thong dong trên phố ghẹo chọc thế gian làm vui và chọc ghẹo các giai nhân, mỹ nữ qua đường mà ông xem là “người yêu trong mộng” để làm thơ ca ngợi họ.
 

Nhưng cũng có nhiều người bắt gặp Bùi Giáng ở những góc cạnh và hình bóng khác. Tuy nhiên, dù ở góc cạnh nào, càng suy nghĩ, càng viết, đào sâu đề tài về Bùi Giáng thì rốt cục, đã mấy ai biết Bùi Giáng điên hay tỉnh?
 

Cuộc đời và thơ của Bùi Giáng là một triền miên những sự kiện để người ta bàn cãi, tranh luận theo những cái nhìn khác nhau, góc độ khác nhau, và sự yêu thích, ghét bỏ cũng khác nhau. Nhưng có một điều ai cũng phải công nhận là Bùi Giáng rất vui, rất hồn nhiên làm thơ khi “vào cuộc điên” như cách gọi của chính Bùi Giáng mà nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà báo, bác sĩ, học giả, phê bình, nhà khoa học, nghệ sĩ, người trí thức đến cả giới bình dân, lao động, ông đạp xích lô, anh chạy xe ôm, chị quét rác, nhặt ve chai và… dân nhậu lề đường, bờ kè quán cà phê cóc, cà phê hộp, nhà hàng sang trọng đều biết.
 

Và ở đâu đó, trong những trường hợp nào đó chợt nhớ tới, nhắc đến Bùi Giáng, lập tức hình ảnh độc đáo của ông cũng lập tức trở thành những câu chuyện, vui, những giai thoại độc đáo, thậm chí “không đụng hàng”. Nên có thể nói một cách không cường điệu là Bùi Giáng quá nổi tiếng không chỉ vì thơ mà là cả cuộc đời lẫn phong cách sống của ông. Một phong cách rất… Bùi Giáng, không lẫn lộn với ai.
 

(còn tiếp)

Từ Kế Tường

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here

sixteen − thirteen =