[Tóm Tắt & Review Sách] “Kiêu Hãnh Và Định Kiến”: Một Câu Chuyện Tình Đẹp

0
173
Thông tin về sách trong bài viết
Tên Sách: Kiêu Hãnh Và Định Kiến
Tác Giả: Jane Austen

Cuốn sách bắt đầu bằng một trong những câu bất hủ nhất trong văn học Anh: It is a truth universally acknowledged, that a single man in possession of a good fortune, must be in want of a wife. (Có một sự thật mà ai cũng công nhận, đấy là: một người đàn ông có một tài sản khá hẳn sẽ muốn lấy vợ.). Tuy nhiên, đến cuối truyện lại là một sự thật hoàn toàn ngược lại. Không phải là các quý ông tìm kiếm một người vợ, mà là các cô gái, để đảm bảo cho mình một tương lai ổn định, phải chủ động kiếm một người chồng.

Ông bà Bennet có năm người con gái (Jane, Elizabeth, Mary, Kitty, Lydia) đã đến tuổi cập kê và bà Bennet đang ráo riết tìm chồng cho con. Cả làng đang xôn xao về anh Bingley, một địa chủ giàu có mới dọn đến vùng này. Bingley đem theo người bạn là Fitzwilliam Darcy. Người ta kháo nhau rằng Darcy rất giàu. Tuy nhiên, sau khi gặp Darcy ở buổi dạ vũ do Bingley tổ chức, nhiều người đã thấy rằng anh quá kiêu hãnh. Khi Bingley gợi ý Darcy khiêu vũ với Elizabeth, Darcy cho rằng cô không đủ tài sắc để quyến rũ anh. Elizabeth nghe lỏm được và có ác cảm với Darcy.

Elizabeth lại quen biết một sĩ quan tên Wickham đang đóng quân gần nhà. Wickham kể rằng anh đã bị Darcy cướp đi tài sản thừa kế, làm Elizabeth càng không ưa Darcy.

Vài ngày sau dạ hội, gia đình ông Bennet có khách là người bà con tên Collins, vốn đang muốn làm rể nhà Bennet. Đầu tiên Collins chọn cô chị cả, Jane, nhưng bà Bennet nói rằng Jane sắp được gả cho Bingley. Collins lại chọn Elizabeth, nhưng cô không ưa anh. Sau khi bị Elizabeth nhất mực từ chối, Collins cầu hôn Charlotte Lucas, bạn thân của Elizabeth. Charlotte bằng lòng ngay vì cô đã lớn tuổi (27 tuổi), chỉ muốn an phận. Bà Bennet rất bực vì Collins sau này sẽ thừa kế tài sản nhà Bennet và Charlotte sẽ thay thế bà, trong khi Elizabeth lại thất vọng vì nghĩ rằng cô bạn thân lấy chồng vì tiền.

Ít lâu sau, Bingley bất ngờ rời làng về Luân Đôn, làm Jane bị thất tình.

Phu nhân Catherine đối chất với Elizabeth về Darcy. Đây là tấm hình minh họa thứ hai của cuốn tiểu thuyết.

Charlotte mời Elizabeth đến thăm vợ chồng cô. Trong khi ở với họ, Elizabeth gặp Darcy (Darcy là cháu của Phu nhân Catherine, người bảo trợ anh Collins). Darcy bất ngờ tỏ tình và cầu hôn Elizabeth, nhưng lại hạ thấp gia cảnh cô. Cô còn khám phá ra rằng chính Darcy đã khuyên can Bingley đừng hỏi cưới Jane. Elizabeth bảo Darcy rằng cô sẽ không bao giờ chịu lấy anh. Sáng hôm sau, Darcy đưa cho Elizabeth một lá thư và bỏ đi. Trong thư Darcy biện hộ hành động của mình. Darcy nói rằng Jane chẳng những có địa vị thấp mà còn tỏ ra thờ ơ với Bingley. Darcy còn tiết lộ rằng Wickham là một gã Sở Khanh. Việc này đã khiến Elizabeth xét lại suy nghĩ về Darcy và dần dần các định kiến của cô đã được tháo gỡ.

Một thời gian sau, trong một lần du ngoạn, ông bà Gardiner (cậu mợ của Elizabeth) thuyết phục cô đến tham quan Pemberley, khu đất của Darcy. Cô đồng ý khi biết chủ nhà đã đi vắng. Nào ngờ Darcy đột ngột về thăm nhà và chạm mặt Elizabeth. Darcy tỏ ra thân thiện hơn, và làm cho Elizabeth thấy rằng dưới vẻ kiêu hãnh anh là một người hào phóng.

Cũng trong thời gian này, Elizabeth được tin cô em út Lydia đã trốn nhà theo Wickham. Wickham bị nợ nần vì đánh bạc và đã giải ngũ. Nghe tin, Darcy tìm Wickham và cho tiền để hắn cưới Lydia, nhưng lại giấu Elizabeth chuyện này. Elizabeth tình cờ biết được, cô rất xúc động và hoàn toàn thay đổi thái độ đối với Darcy.

Biết được tình cảm của Darcy đối với Elizabeth, Phu nhân Catherine rất tức giận vì bà đã định gả con gái cho Darcy. Bà đến nhà Bennet đòi Elizabeth phải bỏ Darcy, nhưng cô bảo bà không có quyền can thiệp vào chuyện riêng của cô. Nghe được chuyện này, Darcy hiểu tình cảm của Elizabeth đối với anh đã thay đổi. Darcy khuyến khích Bingley cầu hôn Jane và Darcy cầu hôn Elizabeth lần thứ hai. Lúc này thì sự kiêu hãnh và định kiến đã không còn, và Elizabeth nhận lời làm vợ Darcy.

“Tôi có thể dễ dàng tha thứ cho lòng kiêu hãnh của anh ấy, nếu anh ấy không hành xác tôi.” 

Khi Elizabeth nói câu trích dẫn này, cô ấy không còn để ý đến Darcy ở buổi khiêu vũ đầu tiên, nơi cô ấy tình cờ nghe được anh ấy đánh giá cô ấy không “đủ đẹp trai” để anh ấy nhảy cùng. Trong bối cảnh, khi cô ấy và gia đình đang thảo luận về quả bóng với hàng xóm của họ, cô ấy ném dây chuyền theo một cách tốt bụng và châm biếm. Tuy nhiên, đọc kỹ hơn cho thấy một số yếu tố của sự thật: khi câu chuyện tiến triển, rõ ràng là cuộc gặp gỡ đầu tiên khó chịu này đã tô màu nhận thức của Elizabeth về Darcy, khiến cô dễ bị Wickham nói dối hơn.

Câu nói này cũng là khởi đầu cho một khuôn mẫu xuyên suốt cuốn tiểu thuyết: Elizabeth và Darcy đều có thể thừa nhận rằng họ có chung 1 khuyết điểm (Elizabeth thừa nhận một mức độ tự hào, Darcy thừa nhận rằng định kiến ​​của anh ấy hình thành nhanh chóng và không thể thay đổi). Chủ đề về niềm kiêu hãnh thường liên quan đến việc không có khả năng nhận ra khuyết điểm của bản thân, vì vậy mặc dù các nhân vật vẫn còn nhiều cách để đi trước khi họ đi đến một kết luận có hậu, nhưng việc thừa nhận một số sai sót cho thấy rằng đây sẽ là một bộ phim hài khi kết luận đó là có thể xảy ra chứ không phải là một bi kịch mà một sai sót bi thảm sẽ được nhận ra quá ít, quá muộn.

“Đó là một sự thật được công nhận rộng rãi, rằng một người đàn ông độc thân sở hữu một gia tài tốt, phải muốn có một người vợ.”

Đây là một trong những dòng mở đầu nổi tiếng nhất trong văn học, ở đó với “Gọi tôi là Ishmael” và “Đó là thời điểm tốt nhất, nó là thời điểm tồi tệ nhất.” Được kể bởi một người kể chuyện thông minh, câu thoại về cơ bản tóm tắt một trong những tiền đề chính của cuốn tiểu thuyết; phần còn lại của câu chuyện hoạt động theo giả định rằng người đọc và các nhân vật đều chia sẻ kiến ​​thức này.

 

Mặc dù chủ đề của Kiêu hãnh và Định kiến chắc chắn không chỉ giới hạn ở hôn nhân và tiền bạc, nhưng những chủ đề đó vẫn còn rất lớn. Chính niềm tin này đã khiến bà Bennet thúc đẩy các con gái của mình tiến lên mọi lúc mọi nơi, cả về phía những ứng viên xứng đáng như ông Bingley và những người không xứng đáng như ông Collins. Bất kỳ người đàn ông độc thân nào có tài sản đều là một ứng cử viên kết hôn, đơn giản và dễ hiểu.

Có một cụm từ đặc biệt cũng đáng chú ý ở đây: cụm từ “muốn”. Mặc dù thoạt nghe, điều đó nói lên rằng một người đàn ông độc thân giàu có luôn muốn có vợ. Trong khi điều đó đúng, có một cách giải thích khác. Cụm từ “muốn có” cũng được dùng để chỉ trạng thái thiếu một thứ gì đó. Vì vậy, một cách khác để đọc nó là một người đàn ông giàu có, độc thân đang thiếu một thứ quan trọng: một người vợ. Bài đọc này nhấn mạnh những kỳ vọng xã hội đặt lên cả nam giới và phụ nữ, chứ không phải là người này hay người khác.

“Nếu cảm xúc của em vẫn như những gì của tháng 4 năm ngoái, hãy nói cho tôi biết điều đó ngay lập tức. Tình cảm và mong muốn của tôi không thay đổi; nhưng một lời từ em sẽ khiến tôi im lặng về chủ đề này mãi mãi. “

Ở đoạn cao trào lãng mạn, anh Darcy chuyển câu thoại này cho Elizabeth. Mọi chuyện xảy ra sau khi tất cả đã được tiết lộ giữa hai người họ, mọi hiểu lầm được giải tỏa và cả hai đều biết rõ những gì người kia đã nói và làm. Sau khi Elizabeth cảm ơn Darcy vì đã giúp đỡ cuộc hôn nhân của Lydia, anh ta thú nhận rằng anh ta làm tất cả vì lợi ích của Elizabeth và với hy vọng chứng minh bản chất thật của anh ta với cô. Vì sự đón nhận tích cực của cô ấy cho đến nay, anh ấy đã cố gắng cầu hôn cô ấy một lần nữa – nhưng điều này không thể khác hơn so với lời cầu hôn đầu tiên của anh ấy.

 

Khi Darcy lần đầu tiên cầu hôn Elizabeth, nó bị phủ lên bởi sự hợm hĩnh – mặc dù không phải là không chính xác – đánh giá địa vị xã hội của cô ấy so với anh ta. Anh ấy sử dụng ngôn ngữ “có vẻ” lãng mạn (nhấn mạnh rằng tình yêu của anh ấy tuyệt vời đến mức vượt qua mọi trở ngại lý trí), nhưng lại vô cùng xúc phạm. Tuy nhiên, ở đây, anh ta không chỉ tiếp cận Elizabeth mà không tự hào và bằng ngôn ngữ chân thật, không thể hiểu được, mà còn nhấn mạnh sự tôn trọng của mình đối với mong muốn của cô. Hơn là theo lối cổ điển ngụ ý của “theo đuổi cho đến khi bạn giành chiến thắng của mình qua”, ông bình tĩnh nói rằng ông sẽ bước đi một cách duyên dáng nếu đó là những gì cô ấy muốn. Đó là biểu hiện cuối cùng của tình yêu không vị kỷ của anh ấy, trái ngược với sự kiêu ngạo tự cho mình là trung tâm và quá coi thường địa vị xã hội trước đây của anh ấy.

Chính do cung cách ứng xử và những chuyện không đáng có, quý ngài Darcy và Lizzy luôn hiểu nhầm nhau. Darcy bị cuốn hút bởi sự thông minh và vẻ hài hước của Lizzy, nhưng ban đầu anh lại luôn ngần ngại. Anh cho rằng mình chỉ bị mê muội nhất thời. Định kiến về tầng lớp trung lưu dường như ăn sâu vào tiềm thức của giới quý tộc Anh lúc bấy giờ. Tuy nhiên, sau nhiều chuyện xảy ra giữa họ, Lizzy đã dần phá vỡ định kiến của Darcy bằng chính lòng kiêu hãnh của mình. Lizzy quyết đoán và mạnh mẽ. Không giống như những phụ nữ thời bấy giờ, cô mong muốn được tự quyết định tương lai của chính mình, chọn cho bản thân một cuộc sống thú vị chứ không hề bị bó buộc bởi những định kiến hay những ý muốn của mẹ. Và lòng kiêu hãnh của Darcy ngược lại cũng phần nào xóa bỏ định kiến ban đầu của Lizzy dành cho anh. Anh không còn là một quý ngài kiêu ngạo, khinh khỉnh và lạnh lùng nữa, cô đã thực sự bị cảm động bởi những hành động thầm kín của anh trước cuộc hôn nhân của cô em Lydia sau này.

Một cái kết không thể đẹp hơn cuối cùng cũng dành cho hai người. Phải nói đây là một câu chuyện tình đẹp vô cùng. Giá trị mà nó đem đến không chỉ đúng ở thời điểm cuốn sách ra đời, mà theo như mình nghĩ cho đến tận bây giờ vẫn còn vẹn nguyên. Tình yêu bắt nguồn từ sự cuốn hút lẫn nhau. Sự cuốn hút ban đầu, nếu không thoát khỏi những định kiến do chính mình sinh ra, tự khép lòng mình lại, thì sẽ có những điều tốt đẹp mà mình không thể thấy được. 

Nguồn: https://ybox.vn/vien-sach-bookademy/tom-tat-and-review-sach-kieu-hanh-va-dinh-kien-mot-cau-chuyen-tinh-dep-6224419f3b01776c8cec8a07

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here

20 − fifteen =