[Review Sách] “Cho Và Nhận”: Nghệ Thuật Của Sự Hy Sinh

0
15
Thông tin về sách trong bài viết
Tên Sách: Cho và Nhận
Tác Giả: Adam Grant

Theo bạn, yếu tố nào có khả năng quyết định nên sự thành công trong thời đại ngày nay? Đa phần câu trả lời sẽ xoay quanh một số yếu tố như đam mê, tài năng, nỗ lực hay thậm chí là may mắn. Nhưng trong thế giới không ngừng vận động với tốc độ nhanh chóng như ngày nay, thành công không chỉ phụ thuộc vào những yếu tố trên mà nó ngày càng phụ thuộc vào cách chúng ta tương tác với nhau. Có thể bạn chưa biết, nhưng giữa các mối quan hệ xã hội và nguồn gốc của sự thành công có một sợi dây gắn kết vô cùng chặt chẽ, và Cho và Nhận (GIVE AND TAKE – Why Helping Others Drives Our Success) của Adam Grant sẽ chỉ ra sự kết nối mật thiết này. Với những bằng chứng thuyết phục và thúc ép chúng ta tiến tới tư duy cách mạng về sự thành công của mỗi cá nhân trong kinh doanh lẫn cuộc sống, Cho và Nhận xứng đáng là một tác phẩm mà mỗi người chúng ta cần phải đọc.

Trước tiên, hãy cùng đi tới một cái nhìn tổng quan nhất về một số đối tượng mà Adam Grant phân tích trong Cho và Nhận.

Hai mẫu người với các quan điểm trái ngược nhau về vấn đề nhượng bộ lợi ích

Mẫu người thứ nhất được đề cập tới là kẻ chỉ biết mình (chỉ muốn nhận). Họ là những người có đặc điểm sau: luôn muốn nhận được nhiều hơn những gì mà mình đã cho đi. Cán cân lợi ích luôn phải nghiêng về phía họ và lợi ích của bản thân họ luôn được đặt trên nguyện vọng của người khác. Thế giới quan của họ luôn nhìn thấy sự tranh đoạt và giẫm đạp lên nhau để tồn tại và phát triển. Để chứng minh những gì mà họ có, họ có xu hướng khuếch trương thanh thế và đặc biệt là luôn đảm bảo rằng những gì mình bỏ ra sẽ thu được thành quả tương xứng. Họ không phải là những người tàn nhẫn hay ác độc mà đơn giản chỉ vì họ quá tư lợi cho bản thân. Theo dòng tư duy của Cho và Nhận, chúng ta gọi những người này là những người trong là Nhóm Nhận.

Vậy xung quanh chúng ta có nhiều người thuộc Nhóm Nhận không?

Nhiều lắm. Nếu không tin thì bạn cứ thử kiểm nghiệm lại các mối quan hệ xung quanh bạn mà xem. Đâu thiếu gì những người như vậy.

Trái lại với Nhóm Nhận là Nhóm Cho. Đây là những người người vì người (luôn sẵn sàng cho). Những người trong nhóm này luôn cân nhắc tới việc sẵn sàng cho đi nhiều hơn là nhận về và luôn nghĩ đến lợi ích của người khác. Họ biết cách quan tâm những gì mình có thể mang lại cho người đối diện.

Vậy xung quanh chúng ta có nhiều người thuộc Nhóm Cho không?

Có thể nói, trong môi trường công việc hiện nay, mẫu người này tương đối hiếm hoi.

Tuy nhiên trong cuộc sống, tiêu biểu là ở trong môi trường công sở, việc cho và nhận đôi lúc trở nên tương đối phức tạp. Để giải quyết “mớ bòng bong” này, chúng ta có xu hướng duy trì mức cân bằng của việc cho và nhận thay vì hành xử thuần túy theo kiểu chỉ chuyên cho hoặc chuyên nhận. Mẫu người thứ ba hay nhóm thứ ba được ra đời, đó là Nhóm Dung Hòa. Nhóm này gồm những người hành động tuân theo nguyên tắc giúp đỡ người khác trên cơ sở đôi bên cùng có lợi. Các mối quan hệ của những người trong nhóm này được kiểm soát thông qua sự trao đổi lợi ích. Nói chung, “có đi có lại mới toại lòng nhau”. Những người thuộc Nhóm Dung Hòa có thể sẽ suy nghĩ như vậy.

Nhóm nào thành công nhất?

Theo bạn, trong ba nhóm trên, những người thuộc nhóm nào sẽ dễ thành công nhất?

Có một thực tế hơi buồn đó là theo thống kê, so với những người thuộc Nhóm Nhận, những người thuộc Nhóm Cho kiếm được ít tiền hơn (khoảng 14%), có nguy cơ trở thành nạn nhân của tội phạm nhiều hơn gấp 2 lần và khả năng nắm giữ các vị trí quan trọng thấp hơn 22%.

Thực tế phũ phàng như vậy thì “cho” làm gì cơ chứ? Trong thang bậc thành công, Nhóm Cho chiếm vị trí thấp nhất và số liệu thực tế đã chứng minh điều đó. Vậy vị trí thành công nhất sẽ thuộc về Nhóm Nhận hay Nhóm Dung Hòa?

Câu trả lời là: Không nhóm nào trong hai nhóm này cả! Bởi vì….

Những người thành công nhất cũng chính là những người thuộc Nhóm Cho

Tin được không? Đây cũng chính là kết luận của Adam Grant trong Cho và Nhận thông qua các dữ liệu thống kê của ông.

Để minh họa cụ thể hơn, hãy đọc câu chuyện dưới đây trong cuốn sách Cho và Nhận và thử suy nghĩ xem, quan điểm của bạn như thế nào về việc cho đi và nhận lại nhé.

Bóng ma của Sampson

Nào, hãy thử xét đến sự nghiệp chính trị của anh chàng nông dân tên Sampson. Khi tuyên bố muốn trở thành “một Clinton của bang Illinois”, mục tiêu của Sampson là có một ghế ở Nghị viện. Là một anh chàng nông dân chính gốc, Sampson hoàn toàn khác xa với tiêu chuẩn chung của một chính trị gia. Tuy nhiên, điều đó chẳng ngăn cản được giấc mộng chính trị nơi anh. Bước đi đầu tiên của Sampson năm hai mươi ba tuổi là cố gắng có được một chân trong Sở tư pháp bang. Có tất cả 30 thí sinh ứng tuyển, và người ta chỉ chọn ra bốn người có điểm cao nhất trúng tuyển. Sampson đã không đạt được kết quả tốt nhất, chấp nhận bị loại khi chỉ đứng thứ tám.

Sau thất bại này, Sampson chuyển hướng sang kinh doanh, anh vay tiền và hùn vốn với một người bạn mở một cửa hàng nhỏ. Việc kinh doanh thất bại và vì không có khả năng trả nợ, tài sản của Sampson bị chính quyền địa phương tịch biên. Họa vô đơn chí, chẳng bao lâu sau người bạn kia đột nhiên qua đời, để lại cho Sampson một đống nợ nần đến mức mà anh phải tự giễu rằng khoản nợ của mình quả thực là một “món nợ quốc gia” khi tổng nợ gấp 15 lần thu nhập hàng năm của anh. Phải mất nhiều năm, cuối cùng Sampson mới trả xong hoàn toàn.

Sau lần trắng tay này, Sampson quyết tâm thi lại vào Sở tư pháp bang. Và lần này, may mắn đã mỉm cười, chàng trai Sampson hai mươi lăm tuổi đã thành công với vị trí thứ hai. Để có thể xuất hiện tươm tất trong buổi xử án đầu tiên, Sampson đã phải chạy vạy vay tiền mua bộ com-lê đầu tiên trong đời. Tám năm sau đó, Sampson làm việc ở Sở tư pháp và lấy được bằng Luật. Rốt cục, đến năm 45 tuổi, Sampson đã hoàn toàn sẵn sàng cho cuộc đua đến chính trường liên bang. Anh quyết định đặt cược sự nghiệp chính trị của mình ở Nghị viện.

Sampson ý thức được rằng chặng đường phía trước là vô cùng chông gai. Hai đối thủ chính của anh là James Shields và Lyman Trumbull – cả hai đều là thẩm phán Tòa án Bang, có xuất thân danh giá và có nhiều đặc quyền hơn hẳn Sampson. Shields tái tranh cử để củng cố sự nghiệp của mình và có người chú là hạ nghị sĩ. Trumbull là cháu trai của một giáo sư sử học nổi tiếng dạy tại Đại học Yale. So với hai đối thủ, Sampson thua kém về mọi mặt: kinh nghiệm và sự hậu thuẫn từ gia đình.

Ở vòng đầu tiên, Sampson bất ngờ vượt lên dẫn trước với tỷ lệ ủng hộ đạt 44%, theo ngay sau là Shields với khoảng cách sít sao 41%, và người thứ ba là Trumbull bị bỏ lại khá xa với vỏn vẹn 5% sự ủng hộ. Đến vòng thứ hai, tỷ lệ ủng hộ Sampson tăng vọt lên 47%. Nhưng gió đột ngột đổi chiều khi một đối thủ mới xuất hiện: đương kim thống đốc bang Joel Matteson. Matteson nổi tiếng hơn và nhiều khả năng là ông ta sẽ lấy đi vài phần trăm tỷ lệ ủng hộ dành cho Sampson, Shields và Trumbull. Khi Shields tuyên bố rút lui, Matteson nhanh chóng vượt lên dẫn đầu. Tỷ lệ ủng hộ Matteson là 44%, của Sampson giảm xuống còn 38% còn Trumbull chỉ có 9%. Đến cuối cùng, Trumbull là người chiến thắng với 51% phiếu bầu, theo sau là Matteson với 47%.

Vậy tại sao Sampson lại thua thảm hại như vậy, và làm cách nào mà Trumbull lại có thể lội ngược dòng ngoạn mục đến thế? Nguyên nhân chính nằm ở sự lựa chọn của Sampson, bắt nguồn từ sự cố của chính bản thân anh. Khi Matteson tham gia cuộc đua, Sampson bắt đầu nghi ngờ khả năng của mình trong việc kêu gọi sự ủng hộ của mọi người. Sampson biết rằng Trumbull có một nhóm ủng hộ trung thành dù số lượng không đông lắm. Hầu hết mọi người ở vị trí của Sampson sẽ tìm mọi cách để lôi kéo nhóm người ủng hộ Trumbull về phía mình. Suy cho cùng, chỉ với 9% ủng hộ, Trumbull chẳng thể làm nên trò trống gì.

Thế nhưng mối bận tâm của Sampson không nằm ở việc kêu gọi mọi người ủng hộ mình mà là ngăn Matteson giành chiến thắng. Sampson tin chắc rằng Matteson đang có mưu đồ gì đó. Một số người đã cáo buộc Matteson đang cố gắng mua chuộc người ủng hộ bằng một số thủ đoạn không minh bạch, và có một số nguồn tin xác thực tiết lộ với Sampson rằng Matteson đã tiếp cận một số người ủng hộ chủ chốt của Sampson. Và nếu như Sampson không hành động kịp thời, Matteson sẽ lôi kéo được những người này quay sang ủng hộ ông ta.

Và Sampson đã đúng khi nghi ngờ về thủ đoạn và động cơ của Matteson. Một năm sau, khi Matteson sắp kết thúc nhiệm kỳ, ông ta đã cho thanh toán những trái phiếu chính phủ đã hết hạn hoặc đã được thanh toán trước đó nhưng chưa được quyết toán. Matteson đã thu về hàng trăm ngàn đô-la và bị truy tố vì tội biển thủ công quỹ.

Trái ngược hẳn với sự mất tín nhiệm đối với Matteson, Sampson lại đặt trọn niềm tin vào Trumbull vì họ có khá nhiều điểm tương đồng. Suốt nhiều năm, Sampson đã dành rất nhiều tâm huyết cho đề án cải cách các chính sách kinh tế – xã hội của bang. Cả Sampson và Trumbull đều có cùng quan điểm rằng những cải cách này sẽ mang lại sự phát triển thần kỳ cho bang của họ. Do đó, thay vì cố gắng lôi kéo những người ủng hộ Trumbull, Sampson quyết định tự rút lui. Sampson thông báo với Stephen Logan, người phụ trách chiến dịch tranh cử của mình rằng anh sẽ rút lui và dâng chiến thắng cho Trumbull. Logan đã cảm thấy không thể tin nổi điều này. Làm thế nào mà một người đang nắm trong tay tỷ lệ ủng hộ áp đảo lại nhường lại toàn bộ số phiếu bầu cho một đối thủ đang bị bỏ lại rất xa? Logan chỉ có thể đầu hàng trước quyết định kiên quyết của Sampson. Và Sampson đã hành động đúng như vậy: tuyên bố rút lui và kêu gọi những cử tri trung thành với mình ủng hộ cho Trumbull. Món quà của Sampson là quá đủ để Trumbull giành chiến thắng.

Đây không phải là lần đầu tiên Sampson có hành động cao thượng như vậy. Trước khi giúp Trumbull giành thắng lợi trong cuộc tranh cử ở Nghị viện, dù nhận được rất nhiều ca tụng, sự nghiệp luật sư của Sampson vẫn bị ảnh hưởng nặng nề bởi tính cách này của anh. Sampson không thể bào chữa cho những thân chủ mà bản thân anh nhận biết rõ ràng là họ có phạm tội. Một đồng nghiệp đã từng nhận xét rằng các thân chủ của Sampson đều biết rõ là “nếu họ trong sạch thì chắc chắn Sampson sẽ giúp họ thắng kiện. Nhưng nếu có điều gì mờ ám hoặc khuất tất, việc khăng khăng yêu cầu Sampson bào chữa chỉ phí thời gian mà thôi”. Trong một phiên tòa, một thân chủ của Sampson bị cáo buộc tội danh ăn trộm, Sampson đã nói với bồi thẩm đoàn: “Nếu quý vị ngồi đây có thể nói bất cứ lời biện hộ nào cho bị cáo thì hãy làm đi – xin lỗi, tôi không thể. Nếu tôi cố gắng làm điều đó, bồi thẩm đoàn sẽ nghĩ rằng tôi cảm thấy anh ta hẳn là có tội, và rồi quý vị sẽ kết tội anh ta”. Một lần khác, trong phiên xét xử sơ thẩm một tên tội phạm, Sampson đã cúi xuống và nói với cộng sự của mình rằng “người này rõ ràng đã phạm tội. Anh bào chữa cho hắn ta đi. Tôi không làm được”. Sau đó, Sampson đã chuyển giao toàn bộ cho người cộng sự và từ chối một khoản thù lao khá hậu hĩnh. Mọi người ngưỡng mộ và tôn trọng Sampson vì cách hành xử rất nhân văn đó, nhưng đồng thời họ cũng hoài nghi rằng ở Sampson không có đủ sự quyết đoán và lạnh lùng để đưa ra những quyết định chính trị khó khăn.

Một đối thủ của Sampson từng nhận xét: “Sampson rất gần với hình mẫu một người hoàn hảo, nhưng anh ấy chỉ thiếu có một điểm mà thôi”. Theo người này, Sampson không thích hợp với các vị trí quyền lực vì các quyết định của anh rất dễ bị sự quan tâm quá mức đến lợi ích của người khác tác động và chi phối. Trong chính trị, việc cư xử quá chính trực và luôn nghĩ cho người khác chính là điểm bất lợi đối với Sampson. Cái giá phải trả chính là chiếc ghế Nghị sĩ của bang, và sâu xa hơn, giới quan sát đã bắt đầu nghi ngờ rằng liệu Sampson có thể tồn tại được trong môi trường chính trị vốn đầy tranh đua và thủ đoạn như vậy không. Trumbull là một nhà tranh luận dữ dội trong khi Sampson lại thuộc kiểu người dễ cho đi. Sampson có bày tỏ sự tiếc nuối cho thất bại của mình, nhưng vẫn tin tưởng rằng việc bầu cho Trumbull là điều nên làm vì sự phát triển của bang và cho cả những lý tưởng họ cùng theo đuổi. Sau cuộc bầu cử, một phóng viên tòa báo địa phương đã đăng bài bình luận với ý kiến rằng “so với Sampson, Trumbull có thực tài và uy quyền hơn”.

Nhưng Sampson không chấp nhận vĩnh viễn đứng ngoài lề cuộc đua. Bốn năm sau khi giúp cho Lyman Trumbull giành chiến thắng, Sampson lại tranh cử vào Nghị viện, và lại thất bại. Nhưng trong nhiều tuần trước ngày bầu cử, một trong những người ủng hộ Sampson mạnh mẽ nhất lại chính là Trumbull. Sự hy sinh của Sampson cuối cùng đã được hồi đáp, và Trumbull không phải là đối thủ duy nhất quay sang ủng hộ Sampson để đáp lại những gì Sampson đã cho đi. Trong lần tranh cử đầu tiên, khi Sampson đang có 47% phiếu bầu và gần như cầm chắc chiến thắng, có một chính trị gia kiêm luật sư người Chicago tên là Norman Judd đứng đầu một nhóm ủng hộ (chiếm 5%) kiên quyết giữ vững sự trung thành với Sampson thay vì chuyển sang bầu cho Trumbull. Và trong lần tranh cử thứ hai, Judd cũng trở thành một trong những người ủng hộ chủ chốt của Sampson.

Và sau hai lần thất bại vào Nghị viện, cuối cùng Sampson cũng đã có được chiến thắng đầu tiên ở cấp độ liên bang. Theo lời của một nhà bình luận, Judd không bao giờ quên được “cách hành xử cao đẹp của Sampson” và đã “nhiệt tình hơn bất kỳ ai” trong việc hỗ trợ Sampson giành chiến thắng.

Năm 1999, C-SPAN, một kênh truyền hình chuyên bình luận chính trị đã tiến hành một cuộc thăm dò với hơn một ngàn khán giả, những người được đánh giá cao về mặt trình độ và am hiểu chính trị. Cuộc thăm dò này có nội dung chính là đánh giá mức độ ảnh hưởng của Sampson và 36 chính trị gia khác cùng tranh cử vào các vị trí tương tự. Kết quả là Sampson nhận được tỷ lệ bình chọn cao nhất. Bất chấp các thất bại, Sampson thực sự có tầm ảnh hưởng lấn át tất cả các chính trị gia khác được liệt kê trong danh sách. Và có thể bạn không biết, Sampson’s Ghost (tạm dịch: Bóng ma của Sampson) chính là bút danh được anh sử dụng trong mỗi bức thư gửi đi.

Tên thật của Sampson chính là Abraham Lincoln.

Abraham Lincoln và ý nghĩa của hành động cho đi

Trong những năm 30 của thế kỷ 19, Lincoln từng tuyên bố muốn trở thành một “Dewitt Clinton của bang Illinois”, vì muốn noi theo tấm gương Thượng nghị sĩ, Thống đốc bang New York, người đã cho xây dựng kênh đào Erie. Khi Lincoln rút lui khỏi cuộc tranh cử lần đầu tiên vào Nghị viện và qua đó giúp Lyman Trumbull giành chiến thắng, họ cùng theo đuổi một lý tưởng chung là xóa bỏ chế độ nô lệ. Từ lý tưởng giải phóng những người nô lệ, rồi quyết định hy sinh cơ hội thăng tiến chính trị vì lý tưởng cao cả này, cho đến việc từ chối bào chữa cho những người đã có bằng chứng phạm tội rõ ràng, Lincoln luôn luôn hành động dựa trên nguyên tắc lựa chọn vì điều tốt đẹp hơn. Khi được yêu cầu đánh giá các vị tổng thống, các chuyên gia sử học, các nhà phê bình chính trị và các nhà tâm lý học hàng đầu đều đánh giá Lincoln là một người “cho” thông minh. Họ đã nhận xét rằng: “Dù gặp phải nhiều bất tiện, Lincoln luôn hành động theo nguyên tắc của mình để giúp đỡ người khác. Trong ông luôn thường trực nỗi băn khoăn về việc làm sao để mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho mỗi người dân”. Hãy nhớ rằng Lincoln được coi là một trong những tổng thống nhân ái, khiêm tốn, giản dị và gần gũi nhất mà nước Mỹ từng có. Trong các đánh giá độc lập khác về tiểu sử của các tổng thống Mỹ, Lincoln nằm trong nhóm ba người đứng đầu, cùng với Tổng thống Washington và Tổng thống Fillmore xét trên khía cạnh tạo ra sự tín nhiệm và luôn hướng đến những giá trị tốt nhất cho mọi người xung quanh. Xin dẫn lời một vị tướng đã từng làm việc với Lincoln: “Ông ấy tử tế và vĩ đại hơn bất cứ ai”.

Trong những năm tháng ở Phòng Bầu dục, Lincoln luôn đưa ra những quyết định đặt lợi ích của quốc gia lên trên cái tôi của bản thân. Khi đắc cử tổng thống vào năm 1860, Lincoln đã mời ba ứng cử viên đảng Cộng hòa từng bị mình đánh bại ngồi vào vị trí Ngoại trưởng, Thống đốc ngân hàng và Thẩm phán tòa án tối cao. Trong cuốn sách Team of rival (tạm dịch: Hội của những đối thủ), nhà sử học Doris Kearns Goodwin đã chỉ ra sự đặc biệt trong nội các của Lincoln: “Mỗi thành viên trong guồng máy của Lincoln đều vượt trội ông về mọi mặt: trình độ học vấn, sự nổi tiếng và kinh nghiệm chính trị. Sự hiện diện của họ có thể là mối đe dọa cho vị luật sư vô danh vùng Prairie ấy”.

Một người chuyên nhận nếu ở vào vị trí của Lincoln sẽ lựa chọn việc bảo vệ lợi ích và quyền lực của bản thân bằng cách đưa những người trung thành và biết nghe lời vào nội các. Trong khi đó, một người dung hòa sẽ bổ nhiệm những đồng minh đã ủng hộ mình. Nhưng Lincoln hoàn toàn ngược lại. Ông tuyên bố: “Chúng ta cần những người tinh anh nhất trong bộ máy chính phủ. Và tôi không có quyền tước đi của đất nước những nhân tài như thế”. Một số đối thủ tỏ thái độ khinh thường Lincoln, một số khác chê bai ông là kẻ bất tài, nhưng cuối cùng ông đã vượt lên họ và chiến thắng. Kearns Goodwin cho rằng “sự thành công của Lincoln trong việc chế ngự những cái tôi cao ngất của các thành viên trong nội các chứng tỏ một điều, đó là đối với một chính trị gia chân chính vĩ đại, những phẩm chất thường gắn liền với yếu tố đạo đức và nhân văn – như sự tử tế, lòng thương người, tính chính trực, sự nhạy cảm, sự vị tha, lòng bao dung – cũng có thể trở thành những động lực chính trị”.

Nếu thành công được ngay cả trong môi trường chính trị khốc liệt, có vẻ như những người cho đi sẽ có thể thành công trong mọi lĩnh vực. Tuy nhiên, mức độ hiệu quả của hành động cho đi lại phụ thuộc vào tính chất đặc trưng của mỗi đánh đổi trong từng trường hợp cụ thể. Chúng tôi muốn nhắc nhở bạn về một trong các nguyên tắc cho cơ bản: với mỗi tình huống cụ thể, cho đi chưa chắc đã đồng nghĩa với thành công. Trong những tình huống mang tính chất một chiều hoặc những cuộc tranh đấu nhằm phân định thắng-thua, việc cho đi gần như sẽ chẳng thu lại bất kỳ sự đền đáp nào. Abraham Lincoln hẳn phải thấm thía điều này hơn bất cứ ai mỗi khi ông phải chọn việc hy sinh hoặc trả giá vì lợi ích của người khác. Ông từng chia sẻ: “Nếu tôi có một tật xấu nào thì đó chính là việc không bao giờ biết nói ‘Không’”.

Cuộc sống không hề bất công

Cuộc sống không bao giờ diễn ra theo kiểu người này được thì người khác sẽ phải chịu thiệt. Cơ bản, để duy trì thế cân bằng trong cuộc sống, những người chấp nhận việc cho đi thường sẽ nhận được phần thưởng xứng đáng về sau.

Nhiều người cho rằng việc hy sinh những lợi ích cá nhân trong cuộc sống hằng ngày là điều không cần thiết. Lý do là vì họ cho rằng “Công Lý” chỉ là diễn viên hài mà thôi chứ làm gì tồn tại cái thứ được gọi là “công lý” trong cuộc sống. Với họ, cuộc sống là một chuỗi biến cố với đầy rẫy những điều bất công, và đó là lý do họ không sẵn lòng hy sinh bất cứ lợi ích nào của bản thân mình cho người khác. Suy cho cùng, vì sao phải cống hiến khi đằng nào cũng chẳng nhận được điều gì cơ chứ?

Nếu suy nghĩ như trên thì liệu Lincoln có sẵn sàng dâng lợi thế của mình cho Lyman Trumbull và để Trumbull giành chiến thắng?

Nếu ai cũng suy nghĩ như vậy thì thế giới này có lẽ đã lụi tàn từ lâu rồi.

Lòng tốt và niềm tin không phải là thứ có thể xây dựng được trong một sớm một chiều, tuy nhiên cuối cùng thì những người cho đi mới là những người tạo được danh tiếng và các mối quan hệ có thể đưa họ tới sự thành công. Về lâu dài, việc cho đi sẽ đem lại nhiều lợi ích hơn là rủi ro, và điều này càng đúng trong thế giới phẳng ngày nay, khi mà danh tiếng và các mối quan hệ trở nên nhanh chóng lan truyền hơn bao giờ hết. Hãy yên tâm một điều rằng, hy sinh chưa bao giờ là thiệt cả đâu.

Nhưng hy sinh cũng phải có nghệ thuật của nó

Xung quanh chúng ta có rất nhiều người thuộc Nhóm Nhận và Nhóm Dung Hòa không phải bởi vì chúng ta không sẵn lòng hy sinh mà đơn giản chỉ là vì chúng ta không sẵn lòng chấp nhận những rủi ro mà việc cho đi sẽ gây ra. Nói cách khác, chúng ta không đủ kiên trì để chờ tới thời điểm “hái quả ngọt” từ những hành động mà chúng ta đã hy sinh bản thân vì lợi ích của người khác. Như một phản xạ tự nhiên, chúng ta sẽ tự thu mình để bảo vệ bản thân khỏi sự bất công của cuộc sống và từ đó, chúng ta không sẵn lòng cho đi nữa.

Trước tiên, tư duy này không hề đáng trách. Đơn giản vì không ai chịu trách nhiệm cho cuộc sống của bạn ngoài bản thân bạn cả. Mọi hành động làm tổn thương lợi ích của bạn đều sẽ bị bạn “dựng khiên phòng thủ”. Cho và nhận cũng tương tự như vậy. Hy sinh và đền đáp cũng tương tự như vậy. Suy cho cùng thì ai mà có thể cứ cho đi mãi rồi chờ thành công cơ chứ?

Những người cho đi nhưng lại không đạt được thành công chỉ bởi vì một lý do rất đơn giản: Họ không biết cách cho đi. Nói cách khác, họ không biết cách hy sinh. Hy sinh cũng phải có nghệ thuật của nó.

Như vậy, vấn đề ở đây là gì? Đó là vì bạn không biết cách cho đi, do đó bạn cứ nhận lấy những bất công và từ đó không sẵn lòng cho đi nữa. Dần dần, bạn sẽ trở thành người thuộc Nhóm Nhận hoặc Nhóm Dung Hòa. Đơn giản là vì bạn không biết cách hy sinh. Có thể những người thuộc Nhóm Nhận và Nhóm Dung Hòa cũng từng suy nghĩ như vậy.

Và đó chính là khi Cho và Nhận của Adam Grant trở thành cuốn cẩm nang hữu dụng dành cho bạn

Thông qua gần 300 trang sách, Cho và Nhận của Adam Grant sẽ giúp bạn xây dựng được một số tư duy vô cùng hữu ích về việc cho đi và nhận lại trong cuộc sống thường nhật, từ đó ông lý giải vì sao cho đi lại dễ dàng giúp chúng ta thành công hơn trong cuộc sống ngày nay.

Trước tiên, Cho và Nhận sẽ chứng minh cho độc giả thấy rằng chúng ta đã và đang đánh giá thấp khả năng thành công của những người người vì người. Chúng ta thường mỉa mai họ là những kẻ ngốc, những con người sinh ra chỉ để bị lợi dụng, nhưng chúng ta lại không hề biết rằng hóa ra họ mới chính là những con người thành công nhất. Để chứng minh cho điều này, Adam sẽ cung cấp cho độc giả những câu chuyện và trường hợp tiêu biểu để chúng ta hiểu rằng việc cho đi thực ra lại rất hiệu quả và không hề bất công hay rủi ro như “mỏ neo tư duy” mà chúng ta đang “gắn” trong suy nghĩ. Những câu chuyện này sẽ làm toát lên mẫu người luôn theo đuổi ý tưởng tạo dựng thành công cho bản thân trước, rồi sau đó quay lại giúp đỡ những người khác, từ đó chứng minh rằng những người biết cho đi trước chắc chắn là những người nằm ở vị trí thuận lợi nhất để nhận lấy thành công sau này. “Bóng ma của Sampson” trong Cho và Nhận là một ví dụ điển hình cho những câu chuyện thành công ấy.

Tiếp theo, Cho và Nhận của Adam Grant sẽ chỉ ra cho độc giả điểm khác biệt rõ ràng giữa người thành công và kẻ thất bại nhưng không phải dưới góc độ so sánh các khía cạnh thuộc về trí tuệ hay năng lực cá nhân mà sẽ tập trung vào chiến thuật mà những người thuộc Nhóm Cho sử dụng cũng như các quyết định mà họ đưa ra. Bạn sẽ thấy được những người thuộc Nhóm Cho cũng có tham vọng không hề kém những người thuộc hai nhóm còn lại là Nhóm Nhận và Nhóm Dung Hòa. Tuy nhiên họ chỉ khác những người còn lại ở chỗ họ theo đuổi mục tiêu theo một cách khác biệt hay nói cách khác, họ hy sinh có nghệ thuật.

Cuối cùng, Cho và Nhận của Adam sẽ chỉ ra cho độc giả thấy được những nét độc đáo riêng biệt của những người sẵn sàng cho. Cuộc sống rất công bằng bởi “thần chiến thắng” không thiên vị bất cứ một ai, dù cho đó là người thuộc nhóm nào đi chăng nữa. Điểm khác biệt chỉ nằm ở chỗ khi thành công đến với một người thuộc Nhóm Cho thì thành công này sẽ mang tính lan tỏa hơn và được đón nhận hơn nhiều, trong khi nếu đó là thành công của một người thuộc Nhóm Nhận thì chiến thắng đó sẽ “kém vinh quang” hơn vì nó được xây dựng dựa trên sự thất bại và chà đạp lên người khác.

Và rất nhiều nội dung hấp dẫn nữa vẫn đang đón chờ bạn trong 300 trang sách Cho và Nhận.

Kết

Chúng ta đã nhắc khá nhiều tới cái tên “Adam Grant”. Vậy Adam Grant là ai? Thành tích của ông ấy có khủng không? Chúng ta có nên tin vào những nội dung mà ông ấy viết không?

Nếu bạn chưa biết thì Adam Grant chính là vị giáo sư trẻ nhất tại Trường Đại học Wharton, đồng thời được công nhận là giáo sư có thành tích ấn tượng nhất tại ngôi trường nổi tiếng này. Business Week bình chọn Adam là một trong những giáo sư tiêu biểu nhất và cũng là một trong 40 giáo sư trẻ dưới 40 tuổi xuất sắc nhất thế giới. Ông hoàn thành chương trình tiến sĩ tâm lý tại Đại học Michigan trước thời hạn ba năm và tốt nghiệp Đại học Harvard với thành tích ấn tượng. Adam cũng có những buổi diễn thuyết và tư vấn cho những khách hàng như Google, Pixar, Facebook, Apple, Microsoft, Liên Hiệp Quốc, Diễn đàn Kinh tế Thế giới, Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ, Hải quân và Không quân Hoa Kỳ. Ông đã có hơn 60 công trình nghiên cứu được đăng trên tạp chí chuyên ngành tâm lý và quản trị uy tín.

Như vậy là đã đủ để bạn tin vào những gì mà Adam Grant viết chưa?

Không ngẫu nhiên mà tạp chí nổi tiếng The Oprah và Fortune lại đưa Cho và Nhận vào nhóm sách phải-đọc (must-read). Cũng không phải là may mắn khi Cho và Nhận được Forbes vinh danh là phát kiến xã hội của năm. Và cũng không phải là sự tình cờ khi tờ Washington Post lại bình chọn Cho và Nhận là quyển sách mà mọi nhà lãnh đạo đều nên đọc. Cho và Nhận của Adam Grant thể hiện một quan điểm đột phá về sự thành công. Không chỉ thu hút độc giả, cuốn sách còn chỉ ra mấu chốt để tạo dựng môi trường làm việc hiệu quả hơn, thiết lập những mối quan hệ tốt đẹp hơn và từ đó tạo dựng được lợi nhuận cao hơn.

Cho và nhận là cả một nghệ thuật. Khi cho đi một, bạn sẽ nhận về gấp nhiều lần. (Mark Twain)

Tác giả: DO

Hình ảnh: DO

Nguồn: https://ybox.vn/vien-sach-bookademy/review-sach-cho-va-nhan-nghe-thuat-cua-su-hy-sinh-5f9ee30462fc942609cec564

 

 

 

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here

fourteen − 8 =